Bên ngoài vườn hoa, một nhà ba người Mịch Nhi đang tranh chấp, mà ở trong căn phòng đồ chơi, Tiểu Bạch cũng đang chịu đựng một hồi tra hỏi cặn kẽ.
“Mẹ. . . . . .” Tiểu Bạch ở dưới tầm mắt đe dọa của Liên Hoa, không tự chủ rụt người lại, “Mẹ, con biết mình đánh nhau với Mịch Nhi là con sai, mẹ không cần nhìn con chằm chằm như vậy có được không –“
“Tiểu Bạch, mẹ vẫn còn muốn hỏi con, con thật sự nghiêm túc sao?” Ánh mắt Liên Hoa giống như đèn pha quét qua một lượt lên người con trai , cô nhìn trái nhìn phải đánh giá Tiểu Bạch đã có bộ dạng đẹp trai ngời ngời, vẫn không có cách nào xác định hỏi lại lần nữa, “Tiểu Bạch, những lời con vừa nói, là nhất thời nói nhảm, là đang nói đùa đúng không? Sẽ không bởi vì hôn Mịch Nhi, cho nên mới chịu phụ trách với con bé chứ? Con đã không còn là đứa trẻ rồi, nên hoàn toàn phải chịu trách nhiệm với từng lời nói, nếu như con không thể làm được, thì tuyệt đối không nên nói ra!”
Bây giờ Liên Hoa cảm thấy cực kì mâu thuẫn, lần đầu tiên dao động khi mình để mặc cho con trai tự do phát triển, để cho nó tự do lựa chọn, và tự mình nhận biết ý thức giáo dục.
Cô không tin mình đã hết lòng dạy dỗ con trai thiên tài trưởng thành sớm lại có thể làm ra những chuyện hứa hẹn như vậy, nhưng cô càng không thể có cách nào tiếp nhận được việc Tiểu Bạch tuỳ tiện nhận vợ tương lai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991179/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.