Tiểu Bạch bị bức ép nên không tự chủ lui về phía sau nửa bước, đối với bản năng lùi bước của mình, lông mày nhíu lại, âm thầm tức giận vì mình hoảng sợ.
Cố gắng nâng cao đầu, Tiểu Bạch nhích tới gần Tố Tâm một bước, căn cứ vào đạo lý quyền lợi bảo hộ của mình mà nói: "Di Tố nói không sai, nhưng mà cháu lại nghĩ, cho dù dì là mẹ của Mịch Nhi, cũng không thể thay em ấy quyết định tất cả, không thể khống chế cuộc sống của em ấy thì phải?!"
"Tại vì Mịch Nhi chưa thể phân rõ ai tốt ai xấu, cho nên chúng ta là cha mẹ, phải đề phòng tất cả những người có thể tổn thương con bé!" Mục Thần vừa nghe vậy, thiếu chút nữa muốn đè Tiểu Bạch ra đánh một trận, "Bấy giờ Mịch Nhi còn nhỏ tuổi cho nên dễ dàng bị lừa gạt, nên chúng ta muốn thay con bé quyết định là sai sao!"
"Nhưng làm sao hai người biết được cháu sẽ làm hại em ấy!" Tiểu Bạch mở mồm phản bác, kĩ càng tấn công vào chỗ hiểm, "Chú Mục Thần, chú đã vắng mặt trong cuộc sống của Mịch Nhi, mang cho Mịch Nhi tổn thương rất lớn, rõ ràng là chú mới đúng. . . . . ."
"Cháu còn dám nói thêm một câu!" Mục Thần bị đâm phải chỗ đau, trong phút chốc liền nổi giận, anh thậm chí quên mất tình nghĩa của mình đối với Liên Hoa, liền tiến lên nắm lấy cổ áo Tiểu Bạch, to tiếng chất vấn, "Liên Tĩnh Bạch, cháu có gan thì lặp lại lần nữa xem nào!"
"Tố Tâm, Mục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991163/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.