Điện thoại vừa mở thông, giọng nam khẩn trương bên kia không ngừng tra hỏi: "Liên Hoa, anh mới vừa họp xong, lúc này mới nghe thư ký nói rằng Mịch Nhi xảy ra chuyện! Mịch Nhi thế nào rồi, tại sao lại phát sốt mà hôn mê? Không phải bệnh của con bé bị rất nghiêm trọng chứ, tình hình bây giờ thế nào rồi? Bác sĩ nói sao? Anh sẽ mua vé máy bay trở về ngay, em hãy chăm sóc Mịch Nhi thật tốt nhé!"
"Mục Thần . . . . . ." Liên Hoa bị Mục Thần truy hỏi đến nỗi không thể chen vào câu nào, cho nên chỉ có thể nói cho anh biết những điều quan trọng nhất, "Tố Tâm nói Mịch Nhi không sao, anh đừng lo lắng. . . . . ."
"Là Tố Tâm kiểm tra cho Mịch Nhi sao? Để cô ấy nghe điện thoại!" Mục Thần vẫn không yên lòng, "Anh vẫn muốn biết mọi chuyện rõ ràng, rốt cuộc tại sao Mịch Nhi lại bị bệnh!"
"Mịch Nhi chỉ phát sốt thôi." Tố Tâm lạnh lùng nhận lấy điện thoại, nhẹ nhàng giải thích, "Con bé ở trong phòng thí nghiệm nuôi cấy một loại vi khuẩn nguy hiểm, có thể là khi thí nghiệm trên người động vật, đã vô ý lây lên người mình. Anh yên tâm, loại vi khuẩn này sẽ không mất mạng, con bé không có việc gì --"
"Tôi biết ngay mà, tôi biết ngay là sẽ xảy ra chuyện!" Nghe xong mọi chuyện, Mục Thần chẳng những không có buông lỏng, mà ngược lại cắn răng nghiến lợi tức giận hơn, "Tôi không nên để cho Mịch Nhi còn nhỏ như vậy mà đã học y
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991141/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.