Nhưng cho dù khó khăn như thế nào, sắc mặt Tiểu Bạch vẫn không thay đổi, Mịch Nhi luôn miệng thúc giục hỏi tới, thế nhưng cậu chỉ nhẹ nhàng nói ra một câu: "Mịch Nhi, anh hỏi em, em biết chú Mục và dì Tố có điểm gì chung không?"
"Hả?" Mịch Nhi bị hỏi tới, nghiêng đầu không phản ứng kịp.
"Đồ ngốc!" Tiểu Bạch lại đổi cách nói, "Nói đơn giản một chút, em có biết chú Mục và dì Tố có quan hệ gì với em không?"
"Anh Tiểu Bạch mới là đồ ngốc, hỏi chuyện này!" Mịch Nhi dẩu môi lên, "Chẳng lẽ anh không biết cha mẹ có quan hệ gì với em sao!"
"Anh là đang nhắc nhở em...em phải giỏi về việc lợi dụng quan hệ này!" Tiểu Bạch bất đắc dĩ từ bỏ việc dẫn dắt cho Mịch Nhi, trực tiếp dứt khoát giải thích, "Bọn họ có điểm chung là thương em tới tận xương, yêu em nhiều hơn bản thân mình! Chỉ cần em kiên trì, cuối cùng nhất định bọn họ sẽ nghe lời em!"
Tiểu Bạch hạ thấp giọng nói, kề vào lỗ tai Mịch Nhi, nói cho cô bé biết biện pháp hành động: "Trước tiên em trở về trước. . . . . . Sau đó. . . . . . Nếu như không được. . . . . . Cuối cùng. . . . . ."
Đem toàn bộ chủ ý của mình phân tích rõ ràng, cũng đem tất cả tình huống đột nhiên xảy ra giả thiết xong, Tiểu Bạch mỉm cười hỏi: "Đã nghe hiểu chưa? Có còn cái gì muốn hỏi không?"
"À, thì ra là có thể như vậy!" Mịch Nhi bừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991122/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.