Có thể cùng bọn họ chuyên tâm nghiên cứu khoa học, thì những nhân viên nghiên cứu khoa học này đối với người ngoài cũng rất lạnh lẽo.
Tiểu Bạch cực kỳ mẫn cảm phát giác, thỉnh thoảng đi trên hành lang sẽ thấy một vào ông già tóc trắng mặc áo choàng trắng, tất cả bọn họ đều đối với đoàn người làm ngơ, cho dù liếc thấy dì Tố Và Mịch Nhi sinh sống ở đây từ nhỏ, thì cũng không khiến họ chú ý.
Ở chỗ này, hình như chỉ có kiến thức và thành quả, những thứ khác cũng không phân biệt nặng nhẹ.
Có lẽ cũng chỉ có chỗ này, thì mới có thể bồi dưỡng ra được dì Tố lạnh lùng điên cuồng nghiên cứu khoa học, để dì ấy vì y học đã không tiếc bất kì thứ gì.
Nghĩ tới đây, Tiểu Bạch không khỏi may mắn, thật may là Mịch Nhi của cậu không có tính cách này!
Nhưng dì Tố định nuôi dưỡng con gái thế nào? Rõ ràng hoàn cảnh trong căn cứ vốn không có tình người, nhưng lại giáo dục ra một Mịch Nhi linh động hoạt bát, quả thật giống như biến dị . . . . . .
Nhưng không chờ Tiểu Bạch trầm tư suy nghĩ vấn đề này, thì bị một loạt tiếng chuông điện thoại thức tỉnh.
"Joe, em mới vừa đến căn cứ!" Tố Tâm nghe điện thoại, nhẹ nhàng nói, nhưng vừa nghe đối diện nói, giọng nói lập tức trở nên khẩn trương: "Cái gì? Anh nói sản phụ suất hiện triệu chứng sinh non sao? Nếu như cô ấy mang bệnh tim khi mang thai, thì bây giờ sinh non rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991097/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.