"Hả -- thật sao!" Joe kích động không có lời nào có thể miêu tả được, "Mẹ con bình an sao! vậy anh có thể đi vào chưa, anh muốn nhìn mẹ con họ một chút!"
"Có thể."Tố Tâm mỉm cười, cũng gật đầu nói với Mịch Nhi đang chăm chú lắng nghe bên cạnh, "Con cũng có thể đi xem bảo bảo một chút, chỉ cần im lặng không được ầm ĩ đến dì Joe vừa làm phẫu thuật xong."
"Được ạ!" Mịch Nhi vui vẻ gật đầu, lôi kéo Tiểu Bạch và Tiểu Hắc chạy vào bên trong, "Bảo bảo là em gái, hì hì, em cũng có em gái! Chúng ta đi xem em ấy và người nhà có gì khác nhau--"
Joe ôm con mái mềm mại trắng nộn, nhìn cô bé híp mắt ngủ, lại nhìn sang người vợ đang nằm trên giường, nụ cười trên mặt quả thật rất ngốc, hạnh phúc không thể diễn tả.
"Cám ơn em, Tố Tâm! Nhờ có em kịp thời chạy tới, nếu không thì quả thật không biết thế nào. . . . . ." Joe cảm kích nói, "Căn cứ vẫn là không thể thiếu được bác sĩ giỏi nhất như em, em vất vả rồi --"
"Còn nói những lời này làm gì, bây giờ anh nên đặt tên cho bảo bảo trước." Tố Tâm cười nhẹ một tiếng, "Chúng ta thân như anh em, nói lời cám ơn thì để làm gì."
"Tên, đúng rồi, đặt tên!" Joe chợt tỉnh ra khi được nhắc nhở, cau mày suy nghĩ một hồi, nắm lấy tay vợ mình nói, "Con gái của chúng ta gọi là Dịch Nhi, tinh thần sáng láng, có được không?"
"Uhm." Cô vợ dịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991094/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.