"Cám ơn chị Mịch Nhi!" Triển Liên Tranh mười tuổi trổ mã càng thêm phấn điêu ngọc trác ( ý chỉ đứa trẻ trắng nõn, mềm mịn) đáng yêu, trắng sáng như viên ngọc, một Loli đáng yêu không gì sánh được, cô ôm lấy hộp quà, cười cực kỳ vui vẻ. Mười tuổi chính là tuổi ham mê đồ ngọt, nhưng bình thường Triển Thiếu Khuynh và Liên Hoa sợ con gái sâu răng cũng không cho phép cô ăn nhiều, lọ thuốc này tuyệt đối rửa sạch vi khuẩn, Triển Liên Tranh muốn có nhất!
"Mịch Nhi chị lại thiên vị!" Triển Dĩ Mặc tiến lên chìa tay, lộ ra khuôn mặt đẹp trai nhưng là đầy đủ phong thái của một Shota( là các bé trai dễ thương dưới 18 tuổi),"Quà của em đâu rồi, chị sẽ không quên, ngày sinh nhật còn có em chứ?"
"Có rồi, có rồi, cũng có quà của em!" Mịch Nhi qua loa ném cho cậu một hộp quà, "Nghe nói gần đây em say mê súng? Đây là cho em!"
"Cái gì vậy, cái gì vậy!" Ánh mắt Triển Dĩ Mặc sáng lên, sốt ruột mở hộp, "Oa, là súng!" Cậu cầm lấy súng vuốt vuốt một chút, lập tức cau mày oán trách Mịch Nhi: "Không phải súng thật. . . . . ."
"Súng thật dám cho tiểu hài tử xấu xa em tìm chơi sao!" Mịch Nhi bày ra bộ dạng của chị gái dạy dỗ em trai nói: "Đây chính là chị đặt mua trước với Dịch Nhi, em ấy mới len lén nhường ra cây súng này của chú Joe thiết kế! Em cũng đừng xem thường nó, sản xuất từ tay thiên tài chế tạo vũ khí mạnh nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991076/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.