"Ai nói anh ấy làhoàng tử của em. . . . . . đàn chị Cửu Cửu chị đừng quấy rầy em làm thínghiệm!" Mịch Nhi mặc áo blouse trắng của bác sĩ cẩn thận đặt ống nghiệm trên tay xuống, nhìn Cửu Cửu ở trước cửa chỉ sợ thiên hạ không loạn,đối với việc này cùng nhau đi theo học tập bên cạnh bậc thầy thế giới yhọc cao cấp, lại là đàn chị lớn hơn cô bảy tám tuổi, cô thật là vừa yêuvừa hận! Tại sao lại có người thích tham gia náo nhiệt đến mức độ này,thời thời khắc khắc chú ý từng biến động nhỏ trong học viện!
Mịch Nhi đẩy đẩy mắt kiếng, xoay người tiếp tục vùi đầu xuống kính hiển vi,không vừa lòng thuận miệng nói : "Ai muốn cướp đi cũng nhanh chút kéoanh ấy đi, em sẽ vô cùng cảm ơn cô ta!"
"Được rồi được rồi, biếttiểu học muội em quen tính ngạo kiều ( là bên ngoài lạnh lùng nhưng bêntrong lại ngại ngùng, xấu hổ),lời nói đều không thật lòng!" Cửu Cửutiến lên kéo Mịch Nhi ra, giúp cô cởi áo blouse, "Bên này giao cho chịdọn dẹp, bản báo cáo thí nghiệm chị cũng giúp em chỉnh sửa lại vậy! Emmau đi gặp hoàng tử, hoàng tử sốt ruột chờ thật sự không cần em nữa, chị xem em khóc thế nào!"
"Thật không hiểu được, anh Tiểu Bạch rốtcuộc cho đàn chị ưu đãi gì, khiến chị bảo vệ cho anh ấy như vậy. . . . . ." Mịch Nhi bất đắc dĩ thay quần áo của mình, rầu rĩ nói, "Em thật sựnghi ngờ rốt cuộc là chị có phải trúng cổ của anh ấy hay không, chuyểnlời vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991067/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.