"Này, chuyện liên quan đến anh tính phúc, em cũng thật sự xuống tay được? !"Liên Tĩnh Bạch nắm tay Mịch Nhi, lông mi rũ xuống, chống đỡ ở trán củacô, anh nhẹ nhàng thì thầm, "Tiểu bại hoại, mới vừa trừng phạt còn chưađủ sao. . . . . ."
Môi của anh càng cúi càng thấp, mà tay nângcằm Mịch Nhi, bốn mắt nhìn nhau, môi hai người hoàn mỹ giống nhau đếngần một chút, tiếp theo trong nháy mắt, sẽ triền miên kề sát biến haithành một.
"Rầm rầm rầm!"
Một tràng gõ kịch liệt thoángchốc cắt ngang bầu không khí kiều diễm bên trong xe, ngoài cửa xe, mộtánh mắt tò mò xuyên qua kính hơi trong suốt nhìn vào.
"Chị gái,anh Tĩnh Bạch?" Mục cẩn đáng yêu tộ cùng nháy đôi mắt lam ** di truyềntừ cha gian xảo linh động, gõ cửa sổ xe hỏi, "Hai người ở trong xe làmcái gì? Xe đã dừng trước cửa đã lâu, hai người rốt cuộc có muốn xuống xe hay không? Cha và mẹ chờ hai người đã lâu, mới để cho em và anh Dĩ Mặc, chị Lliên Tranh ra đón tiếp hai người!"
"A!" Mịch Nhi đỏ mặt một cái đẩy Liên Tĩnh Bạch ra, bị em trai ruột mười hai tuổi bắt được quảtang hai người thân mật, cái này không chỉ là nhiễm bẩn vấn đề tâm lý ** lòng người, quan trọng hơn là mặt mũi cô để ở đâu, về sau cô làm sao ởtrước mặt em trai uy nghiêm giáo huấn, đây là một chuyện mất mặt cỡ nào. . . . . .
"A Cẩn, Dĩ Mặc ở đâu?" Liên Tĩnh Bạch đẩy cửa xe rabước xuống, ỷ vào ưu thế về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991053/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.