Anh cả, anh là gian thương sao, còn muốn tính toán với em trai ruột. . . . . ." Triển Dĩ Mặc khinh thường lưu manh trở mặt, nhưng tình trạng trướcmắt, cậu chỉ có thể bất đắc dĩ nói, "Em còn có đường sống mặc cả cùnganh sao. . . . . . Anh muốn cái gì cũng được, đưa em thuốc giải trước. . . . . ."
"Dĩ Mặc, em mười tuổi rồi, năm trước lấy được bằngHavard MBA có đúng hay không? Uh, hiện tại mặc dù nói là còn ra nướcngoài học tập ở Havard, nhưng em căn bản chính là muốn ở nước ngoàichơi, không trở về thôi. . . . . ." Liên Tĩnh Bạch đột nhiên hỏi thăm về những đề tài hiểu rõ còn hỏi không liên quan này.
"Anh cả. . . . . . Anh có chuyện gì nói thẳng, em không chống đỡ được lâu —— anh rốtcuộc muốn em làm cái gì?" Triển Dĩ Mặc giơ tay đầu hàng, "Những chuyệnnày không phải là anh biết rõ hơn em sao ——"
"Rất đơn giản a, anh nghĩ để cho em cái này học tập anh cả ưu tú." Liên Tĩnh Bạch nói màmặt không đỏ tim không đập, " Khi anh mười tuổi, đã điều hành quản lýtoàn bộ công việc của một trong những đơn vị chi nhánh công ty của Triển thị của cha rồi, em cũng nên suy nghĩ lại trở về phục vụ gia tộc chứ?Một mình anh sốt ruột nỗ lực mệt mỏi, em phải biết, anh cũng cần em giúp đỡ!"
Triển Dĩ Mặc bị lời nói của Liên Tĩnh Bạch làm cho khôngnói ra lời, cậu thầm kêu một tiếng không xong trong lòng, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991042/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.