Lúc này, Mục Cẩn luôn luôn biến mất xuất hiện, cậu cúi đầu tay đùa nghịch một vật thể đen kịt, bộ mặt ranh mãnh đi tới.
"A Cẩn, tại sao bây giờ mới xuất hiện?" Liên Tĩnh Bạch cười khẽ gõ đầu Mục Cẩn một cái, "Chắc em sẽ thích nhìn Dĩ Mặc cam chịu trên tay Mịch Nhi, vừa mới đi đâu?"
"Uh Uh, A Cẩn em tới muộn!" Mịch Nhi tiến lênvỗ vỗ tóc của em trai, "Dĩ nhiên không nhìn thấy chị trổ tài báo thù cho em rầm rộ! Này này, trong tay em là cái gì?"
"Súng lục?" TriểnLiên Tranh có chút giật mình nhìn súng trên tay Mục Cẩn, nhất thời hiểura, "A, này —— đây không phải là một trong bảo bối súng lục anh hai thuthập được sao? Thế nào ở trên tay em ?"
"Ha ha!" Mục Cẩn xoaytròn súng lục trên tay, cười đến mặt mày uốn cong, "Em cướp sạch đồ anhấy cất giấu, lấy tất cả súng lục tới! Hơn nữa em mới vừa liên lạc vớichị Dịch Nhi, để cho chị ấy không cần nhờ anh Dĩ Mặc cung cấp súng lụcnữa ——"
"Em được lắm đấy! A cẩn! Thật không hổ là em trai chị!Mịch Nhi hưng phấn vò mặt Mục Cẩn thành một cục, "Bắt người trước hếtphải bắt ngựa, bắt được chỗ hiểm của Dĩ Mặc mới khỏe suốt đời! Em ngaycả để cho em ấy cung cấp hàng hóa của Dịch Nhi bên kia cũng suy nghĩđến, phá hủy toàn bộ loại súng lục của em ấy lập kế hoạch sưu tầm lầnnày!" D.D.L.Q.D
Trình độ yêu quý của Triển Dĩ Mặc đối với súnglục chỉ kém em gái một chút, sinh nhật mười tuổi năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991038/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.