"Nguyên nhân đặcbiệt? Không có quyền hạn?" Lông mày Mịch Nhi khẽ nhíu, mắt chợt nhìnthấy mấy tấm hình quảng cáo lớn ở đại sảnh, đôi mắt màu tím xinh đẹp ởdưới gọng kính lớn chợt thoáng qua một tia sáng, cô lập tức nhớ tới mộtchuyện, nảy ra ý hay.
Cô cúi đầu xuống lưng quay về phía phục vụ, sau đó tìm kiếm trong ba lô một hồi, cuối cùng, cô đã tìm được thứ mình muốn.
Mịch Nhi quẳng xuống một tấm thẻ màu vàng lên bàn, tràn đầy khí thế nói vớiphục vụ: " Ông chủ khách sạn Phi Minh là Thường Kiều Tái có đúng haykhông? Thật là khéo, tôi và ông ấy có chút giao tình, đây là thẻ vàngThường tiên sinh đưa khi đền đáp tôi! Tôi nhớ lúc đó ông ấy nói chỉ cầntôi dùng nó, là có thể đưa ra bất kỳ yêu cầu gì ở tất cả đại lí Phi Minh trên toàn quốc, có phải như vậy hay không?"
"A!" Phục vụ giậtmình khi nghe lời Mịch Nhi nói, sau đó cẩn thận cầm thẻ vàng trên bànlên, gật đầu áy náy nói, "Tiểu thư xin chờ, để cho tôi xác minh một chút lời cô nói . . . . ."
Mịch Nhi không nhịn được xua xua tay, để cho phục vụ xoay người đi gọi điện thoại.
"Xin lỗi đã để cô phải đợi lâu! Đúng vậy, tấm thẻ này quả thực có thể yêucầu bất kỳ thứ gì ở khách sạn của chúng tôi!" Phục vụ đã xin ý kiến phía tổng bộ xong, cúp điện thoại, cô khom người càng thêm cung kính nói,"Tiểu thư, xin hỏi yêu cầu của cô chính là muốn tra số phòng của LiênTĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991032/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.