"Thật sự không xảy ra chuyện gì?" Trong lòng Mịch Nhi vẫn còn tồn tại khúc mắc, vừa lấy tay giúp anh ấn huyệt vị phía sau lưng, vừa phồng miệng lên than thở, "Đúng vậy a, là do em đến sớm, người ta còn chưa có tắm xong đâu, nếu như em tới chậm một bước, anh còn không phải là mặc kệ người khác xâm chiếm. . . . . ."
"Bất luận như thế nào, anh đương nhiên là nhất định sẽ không theo cô ta ——" Liên Tĩnh Bạch cười khẽ, ôm lấy cô thì thầm, "Em phải tin tưởng lòng trung thành của anh chứ!"
"Thôi đi, anh lại trung thành, thêm một liều thuốc không phải giống nhau! Vậy mà có kẻ dám đụng đến người của em, hơn nữa còn là ở trước cửa Quan Công múa đại đao sử dụng thuốc mê ở trên thân thể người em bảo vệ, cô ta không muốn sống rồi!" Mịch Nhi căm hận nghiến răng, "Người phụ nữ kia tên gì ấy nhỉ, vừa rồi em chỉ lo nghĩ đến việc dẫn anh ra ngoài chữa trị, tạm thời để cho cô ta sống tạm qua một đêm nữa, ngày mai em nhất định giết đến cửa loại bỏ cô ta!"
"Chuyện của cô ta. . . . . . Anh sẽ tự mình ra tay!" Mắt Liên Tĩnh Bạch cũng hiện lên ánh sáng u ám, "Dám cài bẫy anh, thù này anh nhất định phải tự mình đi báo!"
"Phải ha, lúc động thủ với người khác cũng không nên mềm lòng thương hương tiếc ngọc thả ra, không cần thuốc này thuốc kia nữa. . . . . ." Mịch Nhi nhíu mày chán nản cố ý nói,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1991024/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.