Mịch Nhi tựa vào ngực Liên Tĩnh Bạch, vừa cố gắng hồi phục nhịp tim của mình, vừa len lén nhìn anh một chút vừa híp mắt lộ vẻ mặt hài lòng và vẻ mặt thoải mái.
Ngón tay của cô lặng lẽ vẽ vòng tròn trên lòng bàn tay anh, nhỏ giọng mà hỏi: "Anh Tiểu Bạch, anh mới vừa nói đi kết hôn không phải thật có đúng không? Chúng ta rất vất vả mới gặp mặt lại, anh đừng làm em sợ ——"
"Thật vất vả mới gặp mặt lại? Rốt cuộc ai là luôn luôn tránh né? Không phải em cảm thấy cần cho anh một câu giải thích sao? Năm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, tại sao em đột nhiên mất tích? !" Nói đến năm năm trước, ánh mắt Liên Tĩnh Bạch thoáng cái trở nên tối tăm, bàn tay lại theo bản năng hung hăng nắm bàn tay mềm mại của Mịch Nhi.
Nhưng trong lòng cảm thấy tức giận vì cô vô cớ đột nhiên rời đi và bỗng nhiên xuất hiện nữa, nhưng cơ thể anh vẫn không nỡ, động tác hơi sức nhỏ hơn nhiều so với mong đợi, vẫn là nhịn không được khống chế hơi sức cẩn thận che chở cô.
Liên Tĩnh Bạch tự nhiên líu ríu nói ra tất cả suy đoán của mình trong những năm này: "Là bởi vì năm đó Ân Lạc Kỳ đó bỏ thuốc anh? Anh đã khiến cô ta và gia tộc của cô ta phải trả giá đắt rồi, bọn họ đã hoàn toàn biến mất trên thương trường rồi ! Hay là bởi vì ngày đó anh ở trong phòng thí nghiệm nói sai cái gì khiến em tức giận? Hay là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1990986/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.