Liên Tĩnh Bạch thởdài, bản thân đi xuống xe trước, sau đó động tác dịu dàng mở cửa xe choMịch Nhi, đưa tay phải ra nói: "Đi thôi, vừa rồi em còn nói mới bay trởvề nên rất mệt, anh đi nghỉ ngơi với em. Dĩ nhiên, phải tới phòng củaanh."
"À." Mịch Nhi ngoan ngoãn mặc cho anh dắt mình đi về phíatrước, lúc này, cô không dám nói thêm một câu phản bác nào, nói khôngchừng mình nói sai câu nào, sẽ chọc anh tức giận, từ đi tới phòng yêntĩnh ngủ, đổi thành đi tới phòng hành động"Ngủ".
Vừa sánh đôi đicùng nhau, Liên Tĩnh Bạch vừa giới thiệu cho Mịch Nhi sự thay đổi trongbiệt thự nhà họ Triển năm năm qua: "Quản gia Tôn trước kia nhà họ Triểnđã về hưu, hiện tại thay thế công việc của ông là người em cũng biết, là bác Kiều. Bên trái con đường này là rừng cây Ngọc Lan đã thay thế thành cây bông vào ba năm trước, suối phun nước phía nam cũng đã đổi mới toàn bộ, còn có vài căn nhà cũ cũng được đập đổ, hiện tại dựa theo thiết kếcủa anh mà xây lại xong. . . . . . Bài trí nhà họ Triển thật ra thì đãthay đổi rất nhiều, chỉ có vườn hoa hồng em thích nhẫn vẫn còn giữ lại,em trồng ra tất cả thảo dược anh cũng vẫn cho người chăm sóc, nếu emnhàn rỗi thì cũng có thể đi dạo một chút. . . . . ."
"Uhm." MịchNhi nhìn cảnh sắc chung quanh, xác thực, nhà họ Triển có chút thay đổikhi cô rời đi năm năm trước, cô cũng không lo lắng mình sẽ bởi vì chưaquen mà đi lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1990980/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.