Nhưng tại sao anh không có thông báo cho cô một tiếng, mà bắt cô chờ đợi ngây ngốc ở dưới chứ?!
Mịch Nhi rầu rĩ nâng cằm lên, nhìn vẻ mặt sáng láng của Liên Tĩnh Bạch, lại trong lúc không biết ngây ngẩn cả người.
Là cô có ảo giác ư, giống như cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt thâm thúy đó như có lực xuyên thấu, hình như đang xuyên thấu qua mấy hàng ghế ngồi phía trước, trực tiếp quét về phía cô!
Mịch Nhi đột nhiên giật mình, cảm giác anh đang nhìn tới không phải ảo giác, nếu như Liên Tĩnh Bạch đã sớm đi tới hội trường, nếu như anh vẫn luôn chú ý tới cô, như vậy anh biết chỗ ngồi của cô, có thể trực tiếp nhìn cô từ trên, cũng hoàn toàn có thể làm được!
Cô nhớ lại việc Liên Tĩnh Bạch luôn mang bất ngờ tới cho cô, anh rất thích khiến cô kinh ngạc vui mừng, nếu như nói tất cả mọi chuyện hôm nay trong hội trường do anh cố ý sắp xếp, cô cũng sẽ cảm thấy đó là tác phong của anh!
Như vậy, cô chỉ muốn chờ đợi, nhìn Liên Tĩnh Bạch trên bục có thể vạch trần đáp án gì tốt.
Liên Tĩnh Bạch đứng trên bục chỉ nhìn thằng về phía Mịch Nhi, ánh mắt của anh xuyên qua tầng người ở hàng đầu, hướng về phía Mịch Nhi tươi cười, lại làm cho phái nữ cả hội trường sôi sục.
"A a a a, tôi cảm thấy, anh ấy đang nhìn tôi, ánh mắt say lòng người như vậy, đang nhìn tôi!"
"Rõ ràng là đang nhìn tôi! Nụ cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1990798/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.