Thời gian nhanh chóng qua, cuộc sống của Triển Dĩ Mặc và Dịch nhi không có tiếp tục xảy ra thêm chuyện gì nữa, cũng không có dây ra chuyện gì khó chịu, Triển Dĩ Mặc xử lý mọi chuyện rất tốt, có thể người tính không bằng trời tính, khi số mạng dẫn dắt hai người thì ai cũng không tránh khỏi..
Năm ngày sau, tại nhà hàng Tây BlueDrem đứng đầu thành phố K, trong tiếng violon nhẹ nhàng, nghênh đón một vị khách nam đẹp trai và một khách nữ xinh đẹp.
Chỉ là, hai người này cũng không phải đến đây dùng bữa với nhau, bọn họ tới bàn có bạn bè của mình. Cô gái xinh đẹp dùng bữa với một chàng trai tuy rằng không đủ trững trạc, có thể nói cử chỉ cũng không quá khó coi, cho tạm thời không đề cập tới cặp đôi này, hấp dẫn ánh mắt mọi người là một đôi nam nữ không hài hòa khác.
Đối diện với người đàn ông đẹp trai là một cô gái nhỏ, cô chỉ mới mười bảy mười tám tuổi, diện mạo cũng coi là thanh tú, quần áo từ đầu đến chân cũng chỉ là giá rẻ, hết sức đối lập trong một nhà hàng Tây sang trọng.
Thỉnh thoảng cô cười lên như ánh nắng mặt trời, nhưng bây giờ nét mặt cô cứng ngắc, đứng ngồi không yên, khí chất trên người hèn nhát và nóng nảy, rất không hợp với nhà hàng sang trọng.
Cô giống như đang ngồi trên đống lửa, nhỏ giọng hỏi người đàn ông đối diện : "Triển. . . . . . Triển tổng, thật sự phải ăn ở chỗ này sao!"
“Lâm Lâm, hôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-dich-trien-mien-co-vo-nuoi-tu-be-cua-tong-giam-doc/1990762/chuong-230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.