Buổi sớm ánh nắng còn ấm áp ôn nhu, tới gần trưa, nắng lại dần dần gay gắt, Nguyễn Mặc ngồi bên bàn đá, một tay chống cằm nhìn người cách đó không xa.
Thật ra, hắn một thân áo gấm long văn bạch ngọc, tôn quý bức người, giờ lại kéo tay áo lên xới đất từng chút một, hình ảnh quỷ dị không nói nên lời, may mà các cung nhân đều bị nàng bỏ lại, nếu không, dù vì mặt mũi của Hoàng Thượng cũng không nhịn được. Ngẫm lại giấc mơ trước, hắn cũng làm việc trên đồng, áo mỏng vải thô, có khi còn thấy vướng, liền ở trần làm việc. Có lẽ là do nhiều năm rèn luyện, cơ thể hắn rắn chắc, gân da rõ ràng, nàng từng vô tình thấy qua, liền đỏ mặt tới nỗi không thể nhìn thêm một cái.
Mộng này vì thân phận quan hệ, ban đêm, nàng cũng tự nhiên gặp bộ dáng hắn cởi quần áo ra, trừ việc thiếu vài vết sẹo, so với trước kia giống nhau y như đúc, đều tinh tráng rắn chắc. Sư phụ nàng thường dốc hết tâm huyết miêu tả "dáng người đẹp", cụ thể... chắc là giống thế kia?
Suy nghĩ, trong đầu lại hiện lên ký ức mắc cỡ nào đó, Nguyễn Mặc vỗ trán, duỗi tay thử nhiệt của ấm trà, liền rót một ly đầy, nói về phía nam nhân: "Hoàng thượng, trời sắp trưa rồi, nghỉ ngơi uống chút trà đi, cẩn thận kẻo mệt."
Đan Dật Trần hơi dừng tay, nhưng vẫn xúc thêm vài lần nữa, đào xong cái hố kia, mới ném cái xẻng xuống đi tới, xoay người ngồi phía bên kia bàn đá. Đang muốn duỗi tay lấy trà,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703805/quyen-5-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.