Editor: Đàm Nhật Vi
Beta: Chanh
"... Cha, nương?"
Thấy hai người xuất hiện ở cửa, Nguyễn Mặc ngây ngẩn cả người, theo bản năng gọi hai tiếng xưng hô trong trí nhớ.
"Hừ, nha đầu thúi, còn biết ta là cha mẹ ngươi?" Người đàn bà trung niên mở miệng ngữ khí chanh chua, trên búi tóc cắm một cây châm mộc giống nàng, tư thái ngạo mạn bức người, "Gả qua đây lâu như vậy, cũng không biết về thăm một lần."
Người cha già nhỏ gầy bên cạnh xoa xoa đôi tay, phụ hoạ câu "Đúng vậy.", hai mắt không ngừng đánh giá ngôi nhà, so với của họ lớn hơn nhiều.
Nguyễn Mặc vừa nghe, quả thực không thể tin nổi, trên đời lại có kiểu người mặt dày vô sỉ như vậy.
Đây là cha mẹ nguyên chủ, rất thích đánh bạc, nàng bị bán cho Chu gia ở goá, cũng là bởi vì hai người bọn họ thua hết bạc, hơn nữa còn muốn nuôi dưỡng đứa con trai, liền nghĩ nuôi chỉ tốn tiền bạc, mới đem nàng đi gán nợ. Hai năm bị bán qua đây không ai hỏi sống chết, cha mẹ nhẫn tâm như thế, còn trông cậy nàng trở về thăm họ? Cái gọi là "thăm hỏi", họa chăng chỉ là muốn bạc cho họ tiếp tục cá cược?
Như vậy lần này tới tìm nàng, chắc chắn không có chuyện tốt, đại khái... Cũng là vì tiền.
Thấy nàng chặn ở cửa, không nói lời nào, bà ta vẻ mặt bất mãn nói: "Chậc chậc, nữ nhi gả rồi đúng là như bát nước đồ đi, nhìn ngươi xem, chúng ta đi một đoạn đường xa tới, cũng không mời vào uống một ngụm trà, thật không có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703797/quyen-4-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.