Editor: Đàm Nhật Vi
Beta: Chanh
Hứa Triều phát hiện ra, gần đây thời gian dùng bữa của Vương gia nhà mình, so với trước kia quy luật hơn rất nhiều.
Vương gia luôn công vụ bận rộn, không vui nhất là khi có người mở miệng quấy rầy lúc hắn đang phê duyệt công văn. Từng có hạ nhân không hiểu quy củ chưa được hắn đồng ý đã vào dâng trà, hắn nổi trận lôi đình, sai người đuổi ra ngoài, đánh mười trượng mới cho qua.
Nhưng từ khi Nguyễn Mặc đến nhà chính hầu hạ hắn, bất kể thời gian ăn sáng, cơm trưa hay bữa tối đều không kém một khắc, cũng đỡ cho hắn trước ánh mắt chờ đợi của mọi người, căng da đầu vào trong nhắc Vương gia dùng bữa.
Ngửa đầu lên nhìn trời, đánh giá giờ cơm trưa nên tới rồi, Hứa Triều gọi tiểu thái giám lại, bảo hắn đến phòng ăn phân phó người chuẩn bị truyền thiện.
Trong phòng.
Nam nhân ngồi sau án thư trên bậc cao cúi đầu lật xem công văn, trừ bỏ tiếng vang khi lật sách, cùng với âm thanh mài mực nhỏ đến không thể nghe thấy, thì an tĩnh đến kì cục.
Có vài phần cảm giác bình yên trước bão táp.
Nhưng nửa khắc trước, Đan Dật Trần phát hiện ra mình đã phân tâm, không phải là về người chậm rì rì mài mực bên cạnh, mà là thói quen thường có, canh giờ này hẳn là sẽ nghe thấy tiếng vang nào đó...
"Ục ục..."
Tốt, rất tốt.
Hắn chỉ cảm thấy tảng đá lớn treo trong lòng đột nhiên rơi xuống, rồi sau đó phát hiện chính mình vậy mà lại đem tâm tư đặt lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giao-chu-that-kho-theo-duoi/1703782/quyen-3-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.