Đầu tháng giêng, không khí lạnh tràn về, nhiệt độ chưa đến 10 độ.
Miêu Lật, trong sân nhà cũ họ Triệu có vài cành mai đang nở rộ trong gió rét, đầu cành còn có điểm chút đỏ tươi, vì mùa đông lạnh thêm mà làm tăng vẻ tươi đẹp.
Ba chiếc xe hơi nối đuôi nhau tiến vào bãi đất trống trong sân, sau đó, một nam một nữ từ hai chiếc xe khác nhau đi ra.
Triệu Dao vừa xuống xe nhìn thấy xe của Triệu Phù, khuôn mặt tuấn dật lịch sự hơi lộ vẻ ngạc nhiên, khẽ đẩy gọng kính, khó hiểu hỏi “Cô nhỏ, cô cũng bị gọi về à?”
“Ừ.” Cô gái mặc một bộ áo lông màu đen, quần dài màu đen, đeo mắt kính đen, khẽ hừ một tiếng, ngũ quan trên mặt thanh lệ nhưng lạnh lùng, không có cảm xúc dư thừa.
Đi đến chiếc xe còn lại, người đàn ông ngồi ở ghế lái đang soi gương, chỉnh lại mái tóc dài chạm vai, sửa sang xong xuôi mới thong thả ung dung xuống xe.
Người này mặc một áo khoác dài màu nâu nhạt, bên trong là một cái áo cao cổ lông dê màu trắng, bên dưới mặc một chiếc quần da màu đen, chân đi đôi giày cao đơn giản thời thượng.
Triệu Phản có khuôn mặt trung tính, ngũ quan tinh xảo thanh tú, nếu không chú ý đến cổ anh có hầu kết thì thật khó để phân biệt giới tính.
Anh lạnh lùng đi về phía Triệu Phù.
“Cô nhỏ, cô biết bà nội gọi chúng ta về có chuyện gì không?”
“Cô không biết.” Mặt cô không chút thay đổi trả lời.
Bà nội trong miệng Triệu Phản là mẹ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gianh-lam-me-ke-dinh-san/536446/chuong-1-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.