Trong căn nhà nghỉ với thứ không khí phóng đãng dâm dật vây bủa, Bá An bỗng ngẩng phắt lên như thể nghe thấy một tiếng gào thét câm lặng từ nơi xa.
Mình đang làm gì thế này? Bỗng nhiên trong lòng anh dậy lên cảm giác ghê tởm chán chường, anh trở mình ngồi dậy. Kiều Dung đã cởi hết nửa người trên mà nằm trên giường trách móc nũng nịu. "Này anh sao thế hả? Hì hục nhóm lửa trên người người ta lên xong rồi lại rụt vòi lại. Anh có phải đàn ông không thế?"
"Hôm nay tôi không thoải mái." Không hiểu sao anh thấy tim đập nhanh đầy bất an, bèn nhanh chóng đứng lên mặc quần áo.
"Đừng mà..." Kiều Dung ngồi lên ôm anh từ sau lưng. "Dù gì chúng ta cũng là đồng lõa với nhau, cho dù là chuyện ngoại tình hay chuyện công việc, đều đã là những kẻ sa đọa..."
"Tôi không giống cô." Bỗng anh cảm thấy đầu đau như búa bổ, mùi nước hoa nồng nặc sực nức xông vào mũi khiến cho anh lợm giọng buồn nôn... Hay là vì bữa trưa nay nhạt nhẽo không thấy mùi vị nên mới vậy nhỉ?"
"Chúng ta có gì mà không giống kia chứ." Bàn tay của Kiều Dung uốn éo mềm mại như rắn trườn vào bên trong lớp áo sơ mi của anh...
Một thứ mùi hương nồng nàn khiến đầu óc con người mụ mị mê man... Tâm trí anh dần dần chìm vào màn sương mù mịt. Chỉ còn đâu đó thấp thoáng lời nhắc nhở, có một mùi vị, một mùi vị vô cùng quan trọng mà anh phải nhớ ra. Điều đó vô cùng quan trọng.
Dần dần anh thở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giang-lam/571252/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.