iến cố
Hoảng loạn suốt cả đêm, trời rốt cuộc cũng hửng sáng, đồ trong hộp gỗ tử mộc đều được lấy ra ngoài, trải một bàn.
“… Chính là đôi vòng tay này.” Ninh Tiểu Phong cầm đôi vòng tay phỉ thúy càng nhìn hốc mắt càng đỏ, “Trước giờ chị Bình Thù không thích đeo mấy món leng ka leng keng, chẳng biết tại sao đặc biệt thích đôi vòng này, dù không đeo lên trên tay cũng phải dùng tấm lụa tỉ mỉ gói kỹ, đặt trong ngực.”
Bà buông vòng tay, cầm cây trâm hoa bỏ chung vào hộp gỗ, khẽ thở dài, “Ắt là cùng với cây trâm ngọc hoa, là tên tặc tử tặng cho rồi.”
Thái Bình Xuân cũng xem xong chiếc khăn lụa nhuốm máu có thêu chữ ‘Dương’ một góc, yên lặng gấp gọn cất vào trong hộp — có lần nào đó chị gái bị thương về, tuy người đầy vết máu, song lại cười nhẹ nhàng, hỏi thì chị đáp ‘Kẻ tặc đã trừ xong’. Ông còn nhớ, lúc ấy cánh tay Thái Bình Xuân là băng bó bằng chiếc khăn lụa này.
Cuối cùng, trên bàn còn lại túm tóc buộc và một tấm hôn thư thếp vàng đỏ chót.
Trên hôn thư viết là lời thề đính hôn, không gì khác ngoài mấy lời chính văn lưỡng tình tương duyệt, câu cuối ‘Đợi sau khi trăng sao yên ả nhân gian thái bình, lập tức cử hành hôn lễ’, phía trên là dòng chữ phô trương kình gầy giống như chữ khắc trên trâm hoa, còn ba chữ ‘Thái Bình Thù’ trong lạc khoản là bút tích của con gái mà họ quen thuộc.
Mớ tóc quấn quanh chặt bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giang-ho-da-vu-thap-nien-dang/3363085/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.