Thái Chiêu khẽ thở dài.
Do đâu mà cô không muốn hành tẩu giang hồ chứ, đại khái cũng vì trên giang hồ luôn xảy ra mấy vụ ức hiếp người nhỏ yếu thế này, mà cô thân là người hiệp nghĩa, đương nhiên sẽ không làm như không thấy, chi bằng trốn trong Lạc Anh trấn mắt không thấy tim không phiền.
Nhưng đã ra, nào có thể nghe thấy có con gái gặp nạn mà khoanh tay đứng nhìn cho được? Thế là cô lập tức đi về hướng tiếng động.
Qua một khe núi xanh đen, quả nhiên có một đám thiếu niên mặc y phục đệ tử tông môn vây quanh chỗ đó cười toe toét cũng không biết đang làm gì. Họ đang dồn một thiếu niên đến vách núi, không ngừng ầm ĩ.
Đứng đầu là một thiếu nữ xinh đẹp mặc áo màu hoa hạnh có vẻ như là thủ lĩnh, giọng chanh chua nói: “… Thức thời thì ngoan ngoãn nghe lời, bọn ta cũng không cần mạng ngươi, cùng lắm rách chút da thịt thôi!”
Thái Chiêu sửng sốt, thầm nghĩ thì ra không phải là cô gái yếu đuối bị làm nhục.
Một thiếu niên mặt nhọn bên cạnh ồn ào: “Không sai không sai! Thường Ninh, ngươi vốn đáng chết, nếu không phải sư tôn hết sức cứu giúp, ngươi đã chết lâu rồi!”
Một thiếu niên khác cằm bạnh âm trầm nói: “Ngươi đã còn sống, mà lại còn dám uống Tuyết liên đan vốn sư tôn định cho sư tỷ, hại tu vi chị hao tổn, ngươi nói xem thử, tội có đáng chết vạn lần không!”
Đám thiếu niên xung quanh cùng lao nhao: “Ngoan ngoãn để chúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giang-ho-da-vu-thap-nien-dang/2603380/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.