“Máu, toàn là máu thôi, sau lưng Thừa tướng đại nhân toàn là máu.”
Mặc dù ánh mặt trời gay gắt ngay trên đầu, nhưng quần thần vẫn nhìn thấy rất rõ. Vì bề mặt bộ triều phục của Tạ Lâm màu đỏ, nên vết máu sau lưng hắn không lộ rõ, nhưng trên toàn bộ những đường viền hoa văn thêu bằng chỉ vàng thì lại nhuốm đầy máu, lúc ấy quần thần mới phát hiện, thì ra trên người Thừa tướng đại nhân bị thương, quỳ suốt hai ngày hai đêm, thân thể Tạ Lâm suy cho cùng cũng không phải là sắt đá, miệng vết thương cuối cùng cũng vỡ ra, máu tươi nhuộm đỏ cả vạt áo.
Tình trạng như thế đương nhiên không tiện để quỳ, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, tư thế tiêu chuẩn mười phân vẹn mười, nếu không phải sau lưng là một mảng màu đỏ sẫm, thì dường như mọi người còn tưởng rằng, hắn không hề bị thương, hoặc không mảy may biết thế nào là đau.
Đúng là quái vật.
Trong lòng mọi người đều cảm thấy kinh hãi.
Lại Xương vốn dĩ đang định khuyên Tạ Lâm nghỉ ngơi một lát, ăn chút đồ ăn, duy trì thể lực, nhưng Tạ Lâm lại chẳng thèm để tâm, cứ như thể không nghe thấy gì, không hề có tí phản ứng nào.
Lại Xương biết tính khí Tạ Lâm ngoan cố, hệt như tảng đá dưới hố phân, vừa thối lại vừa cứng, sẽ không dễ dàng nghe lời khuyên nhủ của người khác đâu, vì thế liền cùng với Úy Trì Chính nghĩ ra ý này, cho dù nhiều lời đến hỏng luôn cả mồm mép, cũng phải khuyên Tạ Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gian-than-quy-xuong-cho-tram/2141726/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.