*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Anh cả đương nhiên đã sớm không còn là anh cả, hiện nay người “chói chang” nhất 201 chính là Vương Tử Diệp.
Vương Tử Diệp và Tần Trận cùng nhau cứu anh cả thoát khỏi cái mỏ của Giản Ninh Xuyên, anh cả chạy trối chết, những bạn học khác vì bảo vệ trinh tiết, ai nấy đều tự giác tránh xa Tiểu Giản đang say rượu.
Giản Ninh Xuyên tuy say, nhưng mắt thẩm mỹ vẫn còn đỉnh lắm, nhìn ngó xung quanh một vòng rồi chọn chú Vương, ôm chặt lấy: “Ha ha ha ha! Mỹ nhân!”
Vương Tử Diệp: “…”
Chờ buổi liên hoan kết thúc, mặt của chú Vương bị quẹt toàn nước miếng vị cồn, cái tên “giở trò lưu manh” còn đang bám dính trên người cậu ta như con gấu túi.
Tần Trận nhịn cười nói: “Nào, đưa tao đưa tao, để tao đưa nó về nhà cho.”
Vương Tử Diệp: “Mày đang vội trở về chăm vợ cơ mà? Chiều nay tao không có lịch trình, để tao gọi trợ lý đến đưa Tiểu Giản về, mày không cần phải lo.”
Văn Oánh cũng sắp thi cuối kỳ nên đã trở lại Bắc Kinh, hiện giờ đang ở nhà một mình, nói thật thì Tần Trận cũng không quá yên tâm, nếu như không phải liên hoan chia tay cả đời chỉ có một lần, buổi sáng dự lễ tốt nghiệp xong anh đã chạy biến về nhà luôn rồi.
“Vậy tao phắn trước đây, mày đưa nó về nhé, xong thì mày cũng về nhà ngủ một giấc đi, tao thấy mày uống cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gian-ninh-xuyen-la-so-mot/727778/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.