17
Từ hộ thành hà trở về, ta đổ bệnh.
Có lẽ đêm đó nhiễm lạnh, cũng có lẽ những cảm xúc tích tụ trong lòng cuối cùng đã tìm được chỗ phát tiết.
Sau khi cơn sốt cao hạ nhiệt, ta nằm trên giường ở Trúc Tuyên Các, nhìn bóng trúc ngoài cửa sổ mà thẩn thờ.
Ta luôn nhớ lại những chuyện xưa cũ.
Năm ta bảy tuổi, vào mùa mưa dầm ở Giang Nam, nhà ta có hai mẹ con đến thăm.
Mẫu thân nói, đó là tỷ muội tốt nhất của bà.
Vị tiểu ca ca đó không thích nói chuyện cho lắm, lúc nào cũng yên lặng đọc sách. Ta khi ấy hiếu động, thấy huynh ấy quá tẻ nhạt nên tìm đủ mọi cách chọc huynh ấy chơi cùng.
Ta dẫn huynh ấy ra bờ sông bắt cá nhỏ, lên núi hái quả dại, ngày mưa kéo huynh ấy đi dẫm nước.
Ban đầu huynh ấy luôn nhíu mày bảo "không ra thể thống gì", về sau cũng dần biết cười.
Sau đó chúng ta nhặt được một con mèo nhỏ.
Nó rơi xuống rãnh nước, ướt sũng, run cầm cập.
Ta cầu xin cha cứu nó, cha bảo mèo nhỏ quá, e là không sống nổi.
Chính vị tiểu ca ca đó đã nói muốn cùng ta nuôi nó.
Chúng ta bế nó về phòng, dùng vải mềm lau khô, cho nó uống sữa dê ấm. Đêm đến, ta lén dậy thăm nó, phát hiện huynh ấy cũng chưa ngủ, đang cẩn thận ôm lấy mèo nhỏ để sưởi ấm.
Dưới sự chăm sóc kỹ càng của chúng ta, mèo nhỏ đã sống sót, chúng ta đặt tên cho nó là Bạch Đoàn.
Mùa hè năm ấy, chúng ta như hình với bóng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gian-nguyet-tinh-tham/5273178/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.