12
Chùa Quan Âm ở ngoại ô kinh thành, hương khói nghi ngút.
Khi xe ngựa đến nơi, Giang Ngưng Sương đã đợi ở cổng chùa.
Hôm nay nàng ta mặc y phục màu hoa sen, khoác áo choàng nguyệt bạch, thanh khiết đáng yêu.
Thấy ta, nàng ta chủ động tiến tới ôm lấy cánh tay ta, cười thân mật.
"Tinh Nguyệt muội muội đến rồi, ta cứ sợ muội vẫn giận không chịu tới."
Cánh tay bị ôm lấy khiến ta không thoải mái, khẽ rút ra nhưng không được, đành mặc kệ nàng ta.
"Giang cô nương quá lời."
"Gọi Giang cô nương làm gì cho xa lạ, gọi ta Ngưng Sương tỷ tỷ là được."
Nàng ta kéo ta vào trong, giọng trong trẻo, "Quẻ ở chùa Quan Âm linh nghiệm nhất, chúng ta cũng đi cầu một quẻ đi."
Bùi Hựu An đi sau vài bước, đang hàn huyên với mấy vị công t.ử tình cờ gặp, ánh mắt thi thoảng lại lướt qua đây.
Ta bị nàng ta nửa kéo nửa lôi đến đại điện, quỳ trên bồ đoàn.
Nàng ta ghé tai ta thầm thì kể về những chuyện thú vị thuở nhỏ của Bùi Hựu An, nào là cùng nhau cưỡi ngựa săn b.ắ.n, dạo phố hoa đăng.
Từng câu từng chữ đều như nhắc nhở ta: thế giới của họ, ta chưa từng góp mặt.
Cầu được một quẻ trung bình.
Thầy chùa giải quẻ nói những lời mập mờ, Giang Ngưng Sương nghe rất chăm chú, còn ta thì tâm hồn treo ngược cành cây.
Ra khỏi đại điện, nàng ta đề nghị ra sau núi xem cây hải đường trăm năm.
"Mùa này hoa đã tàn, nhưng cảnh sau núi rất tĩnh lặng."
Nàng ta nói đoạn liếc nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/gian-nguyet-tinh-tham/5273174/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.