Máy bay càng rung lắc dữ dội. Kiều Tư Chân nhanh chóng đeo thiết bị an toàn lên cho Ca Tiểu Ly, ôm lấy cô trấn an: "Tiểu Ly ngoan, nếu có chuyện gì xảy ra, hứa với anh phải ngoan ngoãn sống sót, sống tốt. Đợi anh đến đón, được không?"
Ca Tiểu Ly sợ hãi, níu chặt lấy áo hắn: "Có, có chuyện gì xảy ra vậy? Tôi, tôi sợ"
Kiều Tư Chân cười, vòng tay ôm chặt thêm một chút: "Có anh ở đây rồi, sợ gì chứ"
Giọng hắn rất trầm và ấm. Dường như trong khoảnh khắc nguy hiểm cận kề này một chút cũng không ảnh hưởng tới hắn.
Nằm trong lồng ngực yên ấm của Kiều Tư Chân, được hắn ôm lấy bảo vệ. Ca Tiểu Ly dù ngốc đến đâu cũng biết nguy hiểm sắp đến với mình, vô cùng sợ hãi, đôi mắt xinh đẹp ngập tràn nước mắt.
Máy bay vẫn tiếp tục rung lắc, như đang va chạm với thiên thạch ngoài vũ trụ. Phi công có lẽ không trụ được lâu hơn, nói với những người đằng sau:
"Không ổn rồi! Mau chóng mặc đồ bảo hộ vào! Tôi không thể điều khiển được chiếc máy bay này nữa"
Máy bay đang rơi.
Kiều Tư Chân biết điều đấy. Hắn chỉ rủa thầm một câu chê số phận mình xui xẻo, tại sao nửa đêm nửa hôm lại rời đi, làm liên lụy tới bảo bối.
Kiều Tư Chân nâng lên khuôn mặt xinh đẹp đầy nước mắt của Ca Tiểu Ly, thuơng tiếc đau xót hôn lên trán cô, mắt cô, mũi cô, môi cô. Chỉ là nụ hôn phớt nhưng đầy thành kính và yêu thương. Qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giam-nhot-tinh-yeu-mau-sung-the/3050136/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.