Trước đây Annie có lần thấy ngôi nhà đá có mái bằng đá phiến này từ xa, nhưng kích thước của nó làm cô sợ nên không bao giờ dám liều lĩnh đến quá gần. In hình lên tấm phông nền là cánh rừng xanh ngắt, ngôi nhà sừng sững với bốn tầng, tính cả gác mái, trên đỉnh gò đất đầy cỏ đan chéo với những hàng rào trắng. Vẻ ngoài trông bớt đi vẻ uy nghiêm nhờ rất nhiều những nét trang trí màu trắng: Mái hè có cột chống với một ban công lơ lửng nhô ra, lật chớp ở mọi cửa sổ, và những vòng xoắn gỗ, kiểu cách mà Annie chưa từng được thấy.
Những bức tường bằng đá chân trắng bao quanh vườn trước, lối xe vào được đánh dấu bằng những cột đá đinh trắng có lắp đèn nhô ra. Đèn, lắp trên mọi thứ. Với Annie, điều này hoàn toàn điên rồ. Đèn ở ngoài? Khi phải đi ra ngoài lúc trời tối, cha chỉ việc xách theo một ngọn đèn.
Khi xe ngựa lắc lư, xóc nhẹ dọc đường vào, Annie trân trối nhìn ngôi nhà qua làn nước mắt mờ mờ, nỗi kinh hoàng nhân lên. Cha mẹ đã để cô đi... Tàn nhẫn như một lưỡi dao, ý nghĩ cứ xuyên qua não cô, cắt thành từng lát. Chắc họ không còn yêu cô nữa. Vì mình đang béo lên, cô đoán vậy. Nên họ mới cho cô đi xa. Đến với người đàn ông này, trong số tất cả những người khác.
Ôi Chúa ơi... Annie nuốt nhanh vào rồi nín thở, khiếp sợ rằng chẳng may mình phát ra tiếng động. Kẻ lạ kia có dây da của cha. Nó đang nằm đây, ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-dieu-cua-annie/2172260/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.