Alex đấm rầm rầm vào cửa trước nhà Trimble với một lực làm khung cửa rung chuyển. Anh nghe tiếng bước chân nhốn nháo chạy ra để trả lời lệnh triệu tập của mình, và ngay lúc cửa mở rộng, anh lách vào nhà, suýt nữa làm gã quản gia giật mình ngã nhào ra sàn.
“Ông James đâu?”, anh gầm lên.
Nắm chặt lấy ve áo mình, tên gia nhân nhún vai cho thẳng thớm áo khoác ngoài. “Cầu xin ngài thứ lỗi, nhưng...”
“Thôi khỏi. Tôi sẽ tự tìm ông ta.”
Theo linh cảm, Alex sải bước thẳng đến phòng khách, nghĩ rằng, vào giờ này, bố mẹ Annie có thể ở đó. Anh thấy phòng trống không. Từ đây anh bước dọc hành lang đầy chủ tâm và bắt đầu đẩy mạnh các cửa phòng. Anh thấy thư phòng của ông James, phòng sinh hoạt chung, phòng giải trí và phòng sách đều không có ai. Tới cuối hành lang, anh tiến đến mấy ô cửa gỗ gụ. Lấy vai huých mở, anh xông vào phòng ăn và làm hai ông bà thông gia đang dùng bữa tối trên bàn không khỏi ngạc nhiên.
Một bên má phồng lên vì thức ăn, ông James nhìn lên, dĩa và dao ngưng trên đĩa. Nhận ra Alex, ông ta cố nuốt trôi rồi nói, “Chúa ơi, chuyện gì vậy? Annie ổn chứ?”.
Bà Edie, đang ngồi quay lưng ra cửa ở cuối phía đối diện của chiếc bàn dài, nhảy bật ra khỏi ghế, va đập vào đĩa của mình và làm đổ hết rượu. Màu đỏ thẫm tóe ra chiếc khăn phủ bàn trắng muốt và ngập ngụa quanh chân giá nên lộng lẫy đến khoa trương. “Chuyện quái quỷ gì đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-dieu-cua-annie/2172245/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.