Trên đường xuống dưới nhà vào buổi sáng hôm sau, Alex đụng phải cô hầu Yvonne đang đứng ngoài phòng trẻ với chồng ga giường sạch trên tay. Lúc thấy cô hầu, anh cúi đầu và mỉm cười.
“Tôi nghĩ là sáng nay cô chủ của cô lại đang làm con mèo lười?”
Yvonne lắc đầu. “Không, thưa cậu Alex, mợ đã dậy và rời khỏi giường rồi. Nhưng mợ vẫn chưa sẵn sàng để thay chăn ga.”
Vì cửa khép hờ nên Alex ngờ rằng Annie đang mặc đồ. Tò mò, anh thò đầu qua khung cửa rồi thấy bà Maddy đang đứng giữa phòng, chân hơi giạng ra, hai tay chống nạnh. Khi phát hiện ra Alex ngoài cửa, bà gật đầu chào.
“Con bé lại sục sạo đống chăn ga”, bà vừa giải thích vừa khẽ nhún vai lúng túng. “Sáng nào cũng như sáng nào. Nó thành một nghi thức thường lệ rồi.”
Đi vào phòng, Alex nói, “Vú đã bao giờ hỏi cô ấy đang tìm gì chưa?”.
“Hỏi con bé á?” Bà Maddy lắc đầu. “Không. Tôi không thể nói là rồi. Tôi không bao giờ nghĩ là con bé có thể trả lời.”
Vui mừng khi có một cái cớ, bất cứ cớ nào, để nấn ná lại. Alex chăm chú nhìn Annie, cô đang vô cùng thận trọng kiểm tra tỉ mỉ bộ đồ giường(1) lộn xộn. Như lần trước anh đã để ý thấy, chiếc váy ngủ của cô, dù được may đơn giản nhưng lại mỏng và gần như trong suốt vì mòn. Anh ghi nhớ trong đầu là thêm bộ đồ ngủ vào danh sách những thứ anh muốn làm cho cô. Nói vậy không phải anh có bất cứ phản đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-dieu-cua-annie/2172243/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.