Tiếng động bất chợt kéo Alex ra khỏi giấc ngủ sâu. Ngay lập tức mất phương hướng, anh trở mình nằm nghiêng và chằm chằm nhìn xuyên qua màn đêm. Được ban cho khả năng nhìn trong bóng tối, anh không thấy khó khăn mấy kể cả trong những đêm không trăng, mà đêm nay thì trời hoàn toàn sáng rõ. Ánh sáng bàng bạc tưới lên phòng ngủ của anh, ngập đầy trên sàn phía trước tủ đồ và đổ bóng lốm đốm lên tủ quần áo của anh.
Annie... Nhớ lại cuộc nói chuyện chiều hôm đó, anh cho phép bản thân hy vọng rằng có thể cô đang lẻn vào phòng mình. Tim anh tỉu ngỉu khi anh liếc ra cửa và thấy nó vẫn đóng chặt. Không phải Annie. Anh khẽ cau mày và chống khuỷu tay nhỏm dậy, cố áng chừng thời gian. Nửa đêm, có lẽ muộn hơn một chút, anh quả quyết. Anh không có cảm giác như mình đã ngủ quá lâu.
Âm thanh làm phiền giấc ngủ của anh lại phát ra, tiếng bốp bốp và lạch cạch bị kìm lại từ đâu đó dưới nhà. Ra khỏi giường, anh không khoác áo choàng mà chỉ mặc quần dài và đi ủng. Ngộ nhỡ phải đương đầu với kẻ đột nhập nên anh cũng muốn chuẩn bị chút ít. Nói thế không có nghĩa là anh cho rằng có ai đó đột nhập vào nhà. Anh ở Montgomery Hall từ lúc lọt lòng và trong ngần ấy năm không bao giờ có bất cứ một rắc rối nào. Mọi người ở trong và quanh khu Hooperville đều rất hiền lành, sùng đạo và tội phạm hầu như không tồn tại. Douglas từng là kẻ hay gây ra những việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-dieu-cua-annie/2172238/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.