Ba tuần sau đó, khi Alex tiễn chân Annie và bà Maddy ở ga Medford, trời buổi sáng lạnh lẽo, u ám và ẩm ướt, phản ánh đúng tâm trạng mà ít nhất cũng là thê lương của anh. Anh đã hãi hùng khoảnh khắc này hơn hai tháng qua, không muốn đối mặt với nó, và đáng lẽ anh đã phải nghĩ ra hàng chục lý do hoàn toàn hợp lẽ để thay đổi hẳn ý định, rồi đưa vợ con về nhà.
“Hai người có vé chưa?”
Cau mặt, Alex nhận ra mình đang gào lên, cố át tiếng động cơ xe lửa để Annie có thể nghe được tiếng anh nói. Đưa tay xuống bên dưới những lớp áo choàng len thật dày của cô, anh nắm lấy tay và kéo cô dừng lại, ngả người để cô thấy được mặt mình khi anh nhắc lại câu hỏi. Cô mở chiếc túi lụa xanh, nhỏ nhắn, đính đầy hạt cườm đen ra, và bắt đầu mò tìm trong mớ đồ lộn xộn. Alex thoáng thấy thứ gì đó nhỏ nhỏ, nâu nâu đang ngọ nguậy trong đống giấy má. Trước khi anh kịp xác định xem nó là cái gì hay cần phải phản ứng ra sao thì vật đó đã nhảy xổ ra.
“Khuu… ôong!”, Annie thét lên.
“Chúa ơi!”, Alex rủa.
“Chuột!”, một quý bà mũm mĩm hét toáng lên.
Từ lúc đó trở đi, tất cả trở nên hoàn toàn rối loạn, phụ nữ kêu thất thanh và nhảy lên băng ghế, đàn ông giậm mạnh gót giày, cố nghiền nát con vật nhỏ bé đang nhốn nháo chạy. Alex nhảy vào trận chiến, không hoàn toàn chắc chắn rằng mình muốn làm cái gì, ngoại trừ việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giai-dieu-cua-annie/2172225/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.