Hiểu là người có tấm lòng nhân hậu và bao dung, những việc anh làm trước đây với anh Đông, với mẹ già và con nhỏ của anh ấy đã làm cho họ rất nể phục và yêu mến anh. Được giao làm quản lý ở mỏ quặng, do làm lâu năm nên anh Đông có kinh nghiệm hơn những người khác, hơn nữa lại có ơn với Hiểu nên đặc biệt thật thà và chăm chỉ, làm việc đến nơi đến chốn. Hiểu trở về sau một thời gian đi xa nhưng công việc ở mỏ quặng vẫn hoạt động rất tốt, sản lượng thu được không thể chê trách điều gì, điều này đúng ra mà nói là nhờ có sự gánh vác nhiệt tình của anh Đông.
Kiểm tra tình hình một lượt rồi Hiểu lái xe đến bệnh viện nơi bố đang dưỡng bệnh. Bố anh bị đột quỵ năm đó khiến cho nửa người không thể hoạt động bình thường được (liệt nửa người) nên đặc biệt phải nằm viện để hằng ngày bác sỹ vật lý trị liệu giúp các mạch máu lưu thông. Và cũng là do anh bận công việc, không thể thường xuyên ở bên bố nên chọn chế độ chăm sóc đặc biệt cho ông thì vẫn hơn.
Khu điều trị dành cho bệnh nhân cao tuổi VIP khá là yên tĩnh và sạch sẽ, không một tiếng ồn, đúng là mất tiền có khác, mỗi lần bước vào luôn cho người ta có cảm giác dễ chịu. Hiểu mang vào phòng bệnh một giỏ trái cây tươi, thấy bố đang ngồi xe lăn và nhìn ngắm cảnh vật, anh vui vẻ chào hỏi. (Giao tiếp bằng Tiếng Trung).
Bố đang làm gì vậy?
Bố không làm gì cả...
Bố có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mong-ngay-xuan/17001/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.