Bị Triệu Phong khéo léo từ chối, Trương Tinh Di yên lặng cúi đầu, không muốn Triệu Phong thấy mình rơi lệ, hai vai cũng run lên nhè nhẹ.
Triệu Phong thấy Trương Tinh Dị như vậy, bất đắc dĩ thở dài, thật ra Trương Tịnh Dị là một cô gái tốt, dung mạo xinh đẹp, con người cũng rất đơn thuần, không giống như mấy cô gái ham vật chất như bây giờ! Chỉ tiếc là Triệu Phong không thể đón nhận tình cảm này, cho dù là cô gái thế nào, thì cũng phải có tình cảm mới được.
Nếu Triệu Phong đã không có cảm giác gì với cô gái này thì anh sẽ không dễ dàng đồng ý ở bên nhau hay là hứa hẹn gì đó, vì nếu đã hứa thì anh nhất định sẽ làm được, cho dù phải trả giả bằng cả tính mạng.
Im lặng một lúc lâu, hai mắt Trương Tinh Di đỏ bừng, vẫn đong đầy nước mặt: “Xin lỗi, để anh chê cười rồi..."
Triệu Phong nhàn nhạt cười, không nói gì, bởi vì anh biết đây là chuyện nhất định phải trải qua, cho nên Triệu Phong sẽ không cảm thấy đau lòng, do dự không quyết đoán chỉ khiến Trường Tịnh Di càng lún sâu hơn thôi.
Đúng lúc này, trong nhà hàng đột nhiên truyền đến tiếng khóc nỉ non của trẻ con, bởi vì âm thanh rất lớn nên có rất nhiều người chủ ý.
Lúc này, nhiều người lộ ra vẻ mặt không vui, rõ ràng bọn họ cảm thấy bực bội vì tiếng khóc đó.
Mà mẹ đứa bé là người rất hiểu chuyện, vừa dỗ đứa bé lại vừa liên tục xin lỗi mọi người.
Điều này khiến cho nhiều người thông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727470/chuong-895.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.