Tiêu Đại Dũng khẽ hừm lạnh một tiếng, nói rằng: “Chết tiệt, là ông sao! Dám đụng vào cả cậu Triệu Phong, tôi đánh chết ông thì còn nhẹ đấy!”
Đền cả Tiêu Đại Dũng dường như cũng không dám đụng tới anh! Thanh niên này, rốt cuộc là người như thế nào đây.
Manh Cảnh Sơn hiểu rõ bản thân đã gây chuyện đến một người có tiếng tăm nhưng hối hận cũng không kịp nữa rồi...
Lúc này, Triệu Phong nhìn về phía người quản lý đang ngày người ra.
Vừa nãy quản lý vẫn còn đang ngần người đã bị ánh nhìn đầy sát khí kia don đến mức toàn thân run rẩy, nhanh chóng giải thích: "Xin đừng đánh tôi, xin đừng đánh tôi...
tôi...
chỉ là một tạp vụ nhỏ bé mà thôi!”
Nhìn thấy quản lý bị dọa sợ đến bộ dạng như vậy, Triệu Phong cũng chả thèm động tay, lạnh lùng nói: "Xin lỗi bạn gái tôi ngay!”
"Xin...
xin lỗi.”
Người quản lý cứ thế củi đầu, nói lắp ba lắp bắp.
Bên khác, Mạnh Cảnh Sơn bị đánh ngã nằm xuống đất như một con chó chết rồi bị Tiêu Đại Dũng lôi cổ đến trước mặt Lâm Nhược Nhược và Triệu Läng.
Triệu Phong cười nhạt một tiếng rồi nói: “Ban nãy không phải bảo tôi quỳ xuống xin lỗi ông hay sao?" Mạnh Cảnh Sơn bị dọa tới toàn thân không ngừng run rẩy, liền quỳ xuống, sợ sệt nói: "Tôi xin lỗi...
tôi xin lỗi...
tôi có mắt mà không thấy núi cao!”
Lâm Nhược Nhược nhìn sắc mặt của Mạnh Cảnh Sơn như vậy, cũng không tính toán gì nữa, kéo góc ảo của Triệu Phong nói: “Chúng ta vào ăn cơm đi."
Triệu Phong cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727425/chuong-850.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.