"8000 tệ!" Lưu Quế Lan ngạc nhiên nhìn qua Triệu Phong.
Ở thành phố Giang Nam này, tiền lương của một cho 8000 tệ, bà không thể để Triệu Phong bỏ ra nhiều tiền như vậy, vội vàng nói ra: "Cậu Phong, cái này không cần nhiều vậy đâu, nếu muốn cậu có thể cho mỗi người 3000 tệ là được rồi" "Chỗ ấy bé con rất nhiều, lượng công việc rất lớn, mà ban đêm còn cần chăm sóc cho tụi nhỏ nữa, cứ tính toán ra thì mỗi bảo mẫu lại làm gần hai phần công việc, một bảo mẫu bình thường cũng đã gần 5000 tệ cũng không tính là quá nhiều!" Triệu Phong nói.
Toàn bộ viện mồ côi có nhiều đứa nhỏ như vậy, mà còn là một viện rất lớn, mỗi ngày làm công việc không hề ít nên 8000 tệ quả thật không tính là quá nhiều.
Thấy Triệu Phong như thế, Lưu Quế Lan cũng không kiên trì thêm nữa.
Triệu Phong đưa địa chỉ cho Lưu Quế Lan, để Lưu Quế Lan trở về chuẩn bị một chút, chờ tới ngày mai khi Mã Đào xử lý xong chuyện ở trường học thì lại đi tới viện mồ côi.
Sau khi Lưu Quế Lan rời đi, Lý Mạc đi tới bên cạnh Triệu Phong, nói với Triệu Phong: "Vậy chuyện Phan Đại Lực sợ hãi một trận, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Triệu Phong, Tề Hồng thấy thế cũng vội vàng quỳ xuống cùng chỗ với Phan Đại Lực, phía trước mặt Triệu Phong.
"Anh, chúng tôi biết sai rồi”
.
"Cầu xin anh, anh thả chúng tôi đi, tôi nhất định sẽ đưa Vương Bảng đi tới trường học làm sáng tỏ mọi chuyện cho Mã Đào" Hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727377/chuong-802.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.