Lần này Lương Phi Văn bị đau kêu to oa oa.
"Buông tôi ra.
Đau, đồ khốn kiếp, tôi muốn giết chết anh..."
Triệu Phong lạnh lùng cười, lần thứ hai tăng cường lực lượng trên chân..
Lương Phi Văn đau đớn đến mức sắp khóc, kéo cổ họng kêu lên: "Đừng, bị gãy mất...
Tôi sai rồi, tôi sai rồi."
Sau một tiếng lạnh lùng, Triệu Phong từ trên cao nhìn xuống nói: "Họ Lương kia, hôm nay tôi nói rõ với anh, thứ tôi giẫm lên chính là nhà họ Lương, tuy nhiên, điện thoại của anh quả thật không thể để anh gọi.
Không phải sợ anh, mà là không muốn Phong phí thời gian với anh!”
"Không đánh nữa.
Không đánh nữa."
Sắc mặt Lương Phi Văn đau đớn trắng bệch, anh ta dù thế nào cũng không nghĩ rằng Triệu Phong sẽ xuống tay tàn độc như vậy.
"Bây giờ tôi có thể đi không?" Triệu Phong lạnh lùng hỏi.
"Có thể đi rồi.
Anh có thể đi rồi! Anh hai, anh mau thả tôi ra”
Lương Phi Văn liên tục đáp, anh ta biết nếu bị giẫm xuống tiếp có lẽ tay mình nhất định sẽ bị gãy.
Triệu Phong lúc này mới giảm lực đạp lên tay Lương Phi Văn.
Lương Phi Văn vội vàng rút tay về. Truyện Hệ Thống
Nhưng chưa kịp rút lại, lực lượng trên chân Triệu Phong lại tăng lên! "A!" Lương Phi Văn phát ra tiếng kêu thảm thiết như giết lợn.
"Anh hai, anh hai, anh mau đi thôi, mau đi thôi..."
Lương Phi Văn lần này thật sự đã khóc, anh ta đau đến mức không muốn sống nữa.
"Tôi vẫn không yên tâm, nếu không hôm nay giẫm gãy cánh tay anh, cũng coi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727368/chuong-793.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.