Có điều nắm đấm của Triệu Phong đã bay tới.
Bóp! Một đẩm này khiến Lưu Côn phải bụm mặt lùi lại mấy chục bước, mãi đến khi cơ thể và vào bức tường phía sau con hẻm mới ngừng lại.
Máu mũi chảy ra, Lưu Côn chợt cảm thấy đầu mình kêu ong ong.
- Không để cho Lưu Côn có cơ hội trở lại bình thường, Triệu Phong chạy tới phi một cước vào bụng của Lưu Côn.
"A!" Lưu Côn cảm thấy bụng mình như bị dao đâm vậy, đau đớn chịu không thấu, khom người, đau tới mức phải quỳ bịch xuống đất.
"Đừng...
Đừng đánh nữa.."
Lưu Côn cầu xin tha thứ.
- Nhưng Triệu Phong hoàn toàn không có ý định dừng tay.
Chát! Một cái bạt tại giáng xuống mặt Lưu Côn, giống y như vết tát trên mặt con trai của ông ta lúc trước.
Dầu tay đỏ rực xuất hiện trên má phải của Lưu Côn.
Chát! Lại một cái bạt tại nữa giáng xuống, lần này Triệu Phong lại tăng thêm lực tát.
Một bạt tại rơi xuống, tại Lưu Côn cũng kêu 0 0, trước mắt hoàn toàn tối đen, thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh.
Mà Lưu Đại Tráng núp ở bên cạnh thấy bố mình bị đánh, đã nhặt cây dao cắt dưa hấu dưới đất lên từ lúc nào không biết, chém về phía sau lưng Triệu Phong.
"Cẩn thận!" Lúc này Mã Đào đang đứng ở trước cửa, khi nhìn thấy Lưu Đại Tráng cầm dao muốn chém lưng Triệu Phong, không kịp suy nghĩ gì mà la lên.
Triệu Phong hừ lạnh một tiếng, cũng không xoay người, đá một cước ra đằng sau.
Bich! Lưu Đại Tráng thằng người bị đá bay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727359/chuong-784.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.