Nhìn thấy người phụ nữ trung niên ngập ngừng, không chịu nói cách liên lạc với người nhà, Triệu Phong đoán chắc người phụ nữ này có nỗi khổ.
Triệu Phong nói: “Bác à, nhà bác có chuyện gì khó khăn sao? Không thể một người nhà cũng không có? Nếu như có khó khăn gì, bác cứ nói cho cháu nghe, nếu giúp cháu nhất định sẽ giúp”
“Cậu thanh niên à, tôi đã làm phiền cậu nhiều rồi, cũng không phải là cậu đụng tôi.
Cậu có thể làm những chuyện này tôi cũng rất cảm kích, những chuyện khác của bác, cậu cũng không giúp được đâu”
Người phụ nữ trung niên nói, cố gắng tỏ ra như không có việc gì.
Triệu Phong cười, nói: “Bây giờ bác phải nằm viện, không thể về nhà, bác như vậy không sợ người nhà lo lắng sao? Lại nói hôm nay cháu gặp bác như vậy cũng coi như là có duyên phải không?”
Nghe được những lời này, người phụ nữ trung niên cũng rơm rớm nước mắt, bà không phải sợi người nhà biết được, bởi vì nhà bà đã không còn ai.
Điều duy nhất là sợ là con trai biết chuyện mình bị thương, bà hiểu tính tình của con trai mình, nếu để nó biết bà lén đi ra ngoài kiếm tiền, mà còn bị thương thì nhất định sẽ không đi học tiếp.
Thì ra người phụ nữ trung niên này tên Lưu Quế Lan, nhiều năm trước chồng bà đã mất vì bạo bệnh, tiền tiết kiệm được cũng đã dùng hết, bây giờ trong nhà chỉ còn bà và con trai sống nương tựa vào nhau.
Sau khi chồng mất, bà cũng không tái giá, một mình cực khổ nuôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727357/chuong-782.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.