Liễu Huệ cúi đầu nhìn Cha Te San một cách bất lực, khi nhìn thấy hàm răng ố vàng kinh tởm của Cha Te San, Liễu Huệ không tránh khỏi cơn buồn nôn.
Kể từ lần cuối cùng sau khi Cha Te San xong việc, Liễu Huệ đã buồn nôn trong cả nửa tháng, có lần Lăng Hải còn nhầm tưởng rằng Liễu Huệ đang mang thai.
“Ông.
Tôi có thể cho ông tiền, ông cho tôi một con số!”
Liễu Huệ rời tầm mắt, cắn môi nói.
“Tiền? Cô nghĩ tôi, một cao thủ trùng độc, thiếu tiền sao?”
Cha Te San nói, sau đó lấy ra một lọ thuốc nhỏ màu nâu, còn cố ý lắc lắc nó trước mặt Liễu Huệ, và nói: “Thứ này có thể khiến cô ta tạm thời tỉnh lại được một lúc, nhưng vẫn sẽ không giải được độc trùng, cô ta vẫn sẽ chết.”
Nhìn lọ thuốc màu nâu, Liễu Huệ muốn vươn tay ra đoạt lấy, nhưng Cha Te San đã nhanh tay nắm lấy cổ tay cô.
“Người đẹp à, cô còn thơm hơn cả mùi tiền.”
Vừa nói, Cha Te San vừa dí đầu vào cổ Liễu Huệ ngửi ngửi.
Liễu Huệ sửng sốt, hoảng sợ muốn vùng tay ra, nhưng lại bị Cha Te San bất ngờ đẩy lên bàn Sau khi Liễu Huệ rời khỏi khách sạn, ở dưới lầu Lăng Hải chờ có chút sốt ruột.
“Thế nào rồi? Ông Cha có đồng ý không?”
Lăng Hải hỏi.
Trong lòng Lăng Hải lúc này chỉ nghĩ đến những cái cổ phần kia, căn bản không có để ý đến mái tóc bù xù và vẻ mặt có chút bối rối khi Liễu Huệ từ trong khách sạn đi ra.
Liễu Huệ liếc Lăng Hải một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727353/chuong-778.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.