Nhìn thấy Quách Vinh không biết sống chết đứng trước mặt mình, Triệu Phong nhịn không được bật cười thành tiếng.
“Còn mặt mũi để cười nữa hả? Tôi cho anh một cơ hội, bây giờ tự mình đứng dậy đi ra ngoài.
Tôi nể mặt cô Chu đây, không so đo với anh, nếu không lát nữa bị đuổi ra ngoài thì sẽ càng mất mặt hơn nhiều đấy.”
Chu Linh tức giận đến mức muốn đáp lại lời Quách Vinh, nhưng cô chưa kịp đứng dậy thì đã bị Triệu Phong ngăn cản.
“Đừng tức giận, con chó kêu lớn thì không cần người, em cứ gọi đồ ăn trước đi”
Triệu Phong cười nói.
Vốn dĩ Chu Linh còn đang ôm một bụng tức giận, nghe Triệu Phong nói đùa như vậy liền cười phì một tiếng.
“Mẹ nó, mày nói ai là chó hả? Quách Vinh giận đến đỏ mặt, chỉ tay vào Triệu Phong lớn tiếng hỏi.
“Anh đấy”
Triệu Phong lạnh lùng nói.
Lúc này, Quách Vinh mới nhận ra, đầu võ mồm với Triệu Phong không phải là lợi thế của anh ta.
Thế nhưng cũng không thể ra tay đánh người, như vậy thì không phải là người có văn hóa.
Quách Vinh quay qua nói với vị giám đốc kia: “Giám đốc Vương, hôm nay ông đuổi hai người này ra ngoài, tôi lập tức đóng thêm 200 nghìn tệ phí thành viên cho nhà hàng, sau này ngày nào cũng đến nhà hàng của các ông ăn cơm”
Thế nhưng điều khiến cho Quách Vinh không ngờ đến là giám đốc Vương không thèm nhìn ông ta cái nào mà cúi người nói với Triệu Phong: “Cậu Triệu, rất xin lỗi đã làm ảnh hưởng đến tâm trạng dùng cơm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727340/chuong-765.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.