Lúc này, người đàn ông hói đầu bên cạnh khinh thường nhìn Triệu Phong, sau đó còn cố ý lắc chiếc đồng hồ vàng anh ta đang đeo trên cổ tay, nói: "Chàng trai trẻ, cậu thật là buồn cười, người ta làm ăn kinh doanh chẳng lẽ lại bán cho người không có tiền à?" Chu Linh vội đi đến bên cạnh Triệu Phong, kéo vạt áo của anh, nói: "Anh à, chúng ta không chấp người kém hiểu biết, hơn nữa em cũng không thích bộ quần áo này lắm, mình đi chỗ khác xem đi."
Triệu Phong cười nhạt nhìn Chu Linh, nói: "Em quên mất rằng thứ mà anh không thiếu nhất chính là tiền à.
Anh còn giàu hơn Lý Mạc, huống chi nó cũng chỉ là một bộ quần áo" Chu Linh nghe Triệu Phong nói như vậy, biết Triệu Phong nhất định sẽ mua bộ quần áo đó, cho dù là đồ đắt tiền.
"Chàng trai trẻ à, cậu là anh trai mà còn không thức thời bằng em gái.
Tôi khuyên cậu hãy nghe lời em gái đi.
Đừng mạnh miệng rồi về nhà lại phải ăn bánh bao một tháng!" Người đàn ông hói đầu tự mãn nói.
"Tại sao cửa hàng này lại để tất cả mọi người đều được vào? Mau đuổi mấy người nghèo tội nghiệp này ra ngoài đi, họ làm ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi.
Mấy bộ quần áo vừa rồi tôi không cần nữa!" Người phụ nữ quyến rũ nói với viên bán hàng.
Khi quản lý cửa hàng nghe xong, sắc mặt ngay lập tức tái mét, nếu không cô ta không lấy mấy bộ quần áo này nữa thì tổn thất sẽ rất lớn! “Ba vị cũng đã nghe thấy rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727323/chuong-748.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.