Hai mươi phút sau.
Các phòng riêng của khách sạn Lâm Hải đang trong tình trạng lộn xộn.
Một phòng riêng bị đổ đầy rượu, nước trên sàn, cốc đĩa cũng rơi khắp nơi trên sàn.
Sau khi Triệu Phong rời đi, Tạ Khôn cũng không ngăn cản bọn họ đánh nhau, thay vào đó ông ta hút một điếu thuốc và nhìn họ một cách thích thú.
Đợi đám người Lưu Phúc đánh mệt rồi liền dừng tay, Tạ Khôn mới chậm rãi phun ra một vòng khói nói: “Nếu đã đánh xong rồi thì nói đến chuyện bồi thường mấy ngày nay đi”
Lúc nghe thấy lời của Tạ Khôn, mấy người liền sửng sốt.
"Ông chủ Tạ, chuyện hôm nay hoàn toàn do tên lừa đảo Diệp Lan gây ra.”
Lưu Phúc giải thích.
Mã Ngọc cũng lập tức đứng dậy chỉ vào người Diệp Lan nói: “Diệp Lan lừa chúng tôi hai tră tiền sinh lễ, bây giờ hối hận khi kết hôn cùng ông chủ Lưu, chuyện này cô không thể trách chung tôi”
"Ông chủ Tạ, ông đừng nghe bọn họ nói linh tinh”
Diệp Lan nói.
Mã Ngọc tức giận nghiến răng nghiến lợi, chỉ vào Diệp Lan nói: “Diệp Lan, hôm nay bà hại chúng tôi, không đền tiền bà đừng hòng có thể đi”
.
Vừa nghe đến chữ tiền, Diệp Lan tức giận nói: “Tiền thì không có, cậu còn tưởng nhà chúng tôi dễ bắt nạt sao? Bây giờ con gái tôi là...”
Nó đến đây, Diệp Lan mới nhớ ra Chu Linh, nhìn xung quanh mới phát hiện Chu Linh và Triệu Phong không thấy đâu.
Lưu Phúc cười lạnh một tiếng nói: “Ngay cả con gái bà bà cũng lừa, con gái bà sợ rồi không nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727310/chuong-735.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.