Đại Dũng đưa mắt nhìn Triệu Phong một cái, không nói gì mà xoay người đi về phía cái sân.
Triệu Phong và Lý Mạc đi theo phía sau Đại Dũng mà bước vào trong sân.
Thật khó để tưởng tượng nhìn qua bên ngoài là một ngôi nhà dột nát nhưng cái sân bên trong vậy mà lại được quét dọn sạch sẽ đến như vậy.
Các góc tường còn có trồng một vài bông hoa được sắp xếp một cách rất gọn gàng, làm cho khung cảnh bên trong nhìn trông có vẻ giống với một khu vườn cổ.
Hai người Lý Mạc đứng trong phòng mà ngay cả một chỗ ngồi cũng không có.
Đại Dũng cũng không mời hai người vào trong nhà.
"Con gái tôi sắp về rồi, có chuyện gì thì nói ở đây đi" Đại Dũng vẫn giữ khuôn mặt trầm thấp như trước và nói một cách lạnh lùng.
Lúc này, Lý Mạc mới dần dần thu hồi ý cười trên mặt lại.
Anh ấy lấy một điếu thuốc ra rồi đưa cho Đại Dũng, nhưng Đại Dũng lại không nhận.
Lý Mạc xấu hổ cười, anh ấy tự châm một điều rồi hít một hơi thật sâu và nói: "Đại Dũng, tôi biết anh rất hận tội.
Hận tối vì lúc đó tôi đã từ bỏ tất cả mọi thứ mà chỉ nhớ đến lời thề với mẹ của mình.
Nhưng mà bây giờ khi chị dâu và đứa cháu trai của anh đã bị người khác giết chết, tôi mới biết được năm đó tôi ngu ngốc đến mức độ nào.
Là tôi có lỗi với mọi người và tôi lại càng có lỗi với bọn họ".
Khi nghe đến chuyện này, ánh mắt của Đại Dũng đột nhiên trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727292/chuong-717.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.