Nhìn Chu Linh đang ngã ngồi trên mặt đất, Lý Lan cười ác độc đi lên phía trước, từ trên cao nhìn xuống lạnh lùng nói: "Chỉ với 3000 tệ kia của cô? Hôm nay hoặc là cô nói mật mã ra, chúng tôi bỏ qua cho cô, không thì từ nay về sau cô phải tập sống trên xe cả đời đấy" Nói xong, Lý Lan còn nhặt một cây gậy từ dưới đất lên, vung vấy trước mặt Chu Linh.
Chu Linh nhìn Lý Lan đang cầm gậy ở trước mặt mình, trong ánh mắt là sự sợ hãi tột cùng, nước mắt cũng sắp chảy khô.
Giờ phút này, phảng phất như Chu Linh đã thấy hình ảnh mình thiếu một chân ngồi tại trên xe lăn...
Mà đúng lúc này, điện thoại Lý Lan đột nhiên vang lên.
Người gọi đến là đội trưởng đội biểu diễn.
Chần chờ một chút, Lý Lan vẫn nghe máy.
“Lan, đến giờ rồi mà mấy người còn chạy đi đâu? Nhanh chóng tranh thủ thời gian trở về chuẩn bị lên sân khấu đi" Đội trưởng đội biểu diễn ở đầu bên kia điện thoại thúc giục nói "Đội trưởng, tôi...Chúng tôi trở về ngay" Lý Lan tùy tiện nói vài câu sau đó cúp điện thoại.
"Cô ta làm sao bây giờ?" Liễu Ly Ly khó xử hỏi Lý Lan.
Lý Lan vẫn coi như bình tĩnh, nhìn xung quanh một chút, chỉ vào dây thừng cứu sinh trên mặt đất trong phòng chứa đồ, cười nói: "Trước tiên trói cô ta lại, chờ chút kết thúc buổi biểu diễn rồi lại tới xử lí đồ điểm này."
Mấy người trói Chu Linh vào một cái cột trong phòng chứa đồ rồi rời khỏi nơi này.
Vì vấn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727262/chuong-687.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.