Triệu Phong có ấn tượng khá tốt về Lăng Sương Nguyệt.
Lúc trước, Lăng Sương Nguyệt đem đàn cổ tặng cho một người bạn tri âm, chính là tặng Triệu Phong một chiếc "Nhẫn chín tầng trời" mà đến bây giờ anh vẫn rất biết ơn vì điều đó.
Bởi vì ngày đó, chỉ có Lăng Sương Nguyệt hiểu anh, cũng chỉ có cô ta mới có thể nhìn thấy tài nghệ đánh đàn của anh, cũng coi như là một người bạn tri ký "Cô Lăng, đúng là tôi đã ném bọn người Lăng Hoả xuống lầu.
Hôm đó, người nhà họ Lăng làm việc quá thô lỗ và kiêu ngạo, chẳng qua tôi chỉ đến quán trà uống trà bình thường mà thôi, là bọn họ hung hăng gây sự trước.
Tôi không đánh bọn họ, chẳng lẽ còn phải khách sáo, nén giận kính trà nữa sao? Triệu Phong không để tâm tới Lăng Vũ một chút nào, có cái gì thì nói cái đó.
"Chị nhìn xem, thằng nhóc này cũng quá ngông cuồng rồi.
Mấy đứa vô dụng Lăng Thủy và Lăng Hoắc chỉ có thể bị chúng ta bắt nạt, chứ không thể để người ngoài bắt nạt chúng như vậy được!" Lăng Vũ là người nóng nảy, dễ xúc động, nói chuyện đầy mùi thuốc súng.
Mà Triệu Phong cũng không cho Lăng Vũ một chút mặt mũi nào.
“Thật may là ngày đó cậu không đi, nếu như cậu cũng có mặt lúc đó thì chắc là cũng bị tôi ném xuống lầu rồi”
Triệu Phong nói.
Vừa nghe thấy lời này, Lăng Vũ lập tức bùng nổ.
"Triệu Phong, dù cho anh mượn mười lá gan thì anh cũng không dám!".
Triệu Phong thản nhiên liếc Lăng Vũ một cái, sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727251/chuong-676.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.