" Tùy tâm trạng."
Triệu Phong vừa trả lại Trịnh Nam Sơn ba chữ, liền xoay người chuẩn bị rời đi.
Tống Trí Viễn càng khó hiểu, ông ta còn tiến lên thuyết phục: "Tiểu Triệu, cậu nghĩ như thế nào..."
Tống Trí Viễn chỉ biết nếu đổi thành ông chắc chắn ông sẽ cảm động, lập tức nhận lời Trịnh Nam Sơn.
Trịnh Nam Sơn này là Vĩnh Định Hầu, Vĩnh Định Hầu chủ động đưa ra mời, đây là cơ hội ngàn năm có một, nhất định sẽ không cự tuyệt.
"Nghĩ thế nào nữa.
Chuyện này tùy thuộc vào tâm trạng của cháu.
Có thể cháu sẽ đi nếu tâm trạng tốt.
Nếu tâm trạng không tốt thì sẽ không đi."
Triệu Phong không nói nhất định sẽ đi, cho Trịnh Nam Sơn vô hạn vô định.
Trịnh Nam Sơn nhẹ nhàng gật đầu nói: "Được, vậy thì tùy vào tâm trạng của Triệu tiên sinh, dù sao tối nay Triệu tiên sinh có đến hay không, cánh cửa của khách sạn Sư Tử Vàng vẫn luôn chào đón Triệu tiên sinh."
Trịnh Nam Sơn lúc này còn không có đỏ mặt, mà là bình tĩnh đáp lại Triệu Phong.
Một loạt những lời nói của Triệu Phong và Trịnh Nam Sơn, khiến cho Tống Trí Viễn thực sự là choáng váng.
Tống Trí Viễn giống như người ngoài, hoàn toàn không hiểu được chuyện gì xảy ra giữa hai người này.
Trên thực tế, Tống Trí Viễn hiện tại là người ngoài.
Giữa ông ta và Triệu Phong có khoảng cách quá lớn, thân phận cũng không còn ngang bằng, từ khi Tống Trí Viễn đến Giang Nam, mọi mặt đều rất khó khăn, không thể nhìn ra Trịnh Nam Sơn đang chơi một trò chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727207/chuong-632.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.