Đột nhiên, rất nhiều giáo sư nằm lăn ra đất.
Các giáo sư già trước đây đã từng nếm qua thuốc co giật, lần lượt ngã xuống đất, trúng độc.
Những người này toàn thân bồn chồn, sau đó co giật, chuột rút và cứng gáy, lưng, đầu, cổ và các chân cong ra sau, thân cong về phía trước.
Nhìn thấy cảnh này, Tào Côn vô cùng sửng sốt.
Ông chưa bao giờ gặp phải tình huống đột ngột như vậy.
Đây là lần đầu tiên ông gặp một bài toán siêu khó trong hàng chục năm kể từ khi anh làm Viện trưởng.
Đầu tiên, Phó viện trưởng Quan Chi Danh ngất xỉu sùi bọt mép, sau đó gần nửa người giáo sư co giật ngã xuống đất, trên người vẫn lộ ra một đường cong kỳ quái.
Đột nhiên, Tào Côn nhận ra điều gì đó, trong lòng hiện lên một tia hối hận, đồng thời cảm thấy rất tự trách.
Các giáo sư của những đợt ngộ độc này rất phù hợp với các triệu chứng ngộ độc của thuốc, thậm chí có thể nói rằng họ đã bị trúng độc bởi thuốc.
"Triệu tiên sinh, tôi..."
Tào Côn liếc Triệu Phong, trong lòng vô cùng phức tạp.
Nếu có thể nghe theo lời Triệu Phong, làm sao có thể xảy ra nhiều chuyện trúng độc như vậy? Nếu như các giáo sư có thể hạ thấp lập trường, khiêm tốn lắng nghe Triệu Phong, có thể tránh được đại họa.
Nhưng bây giờ, dù ai có nói gì cũng đã quá muộn, đã không thể cứu vãn được nữa, quan trọng bât giờ là hãy nhanh chóng đi giải cứu mọi người.
Triệu Phong vẻ mặt lãnh đạm, ánh mắt lạnh lùng nhìn tất cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/giac-mo-ty-phu/1727181/chuong-606.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.